HT Viên Minh – Vô Minh, Nhận Thức Đúng và Pháp Học cùng Pháp Hành – Ngày 24 Tháng 5, 2020

1
3



HT Viên Minh giảng về vô minh, nhận thức đúng và pháp học cùng pháp hành trong buổi Trà Đạo Bửu Long vào ngày 24 tháng 5, 2020, tại Chùa Bửu Long.

Nguồn: YouTube Trà Đạo Bửu Long

1) Vô minh là không thấy sự thật đang là hay không thấy pháp như thật; vì vậy mới tưởng là/cho là, và phát sinh ái dục, nên mới muốn là/mong là. Vô minh là không thấy Tứ thánh đế ngay nơi thân-thọ-tâm-pháp đang là. Vô minh ái dục là không biết mà muốn (không biết sự thật nên mới có tham/sân/mong muốn này nọ).
2) Khi làm bất cứ điều gì mà luôn nhìn lại tâm ý mình, thì đây thuộc về nhận thức.
– Bát chánh đạo có 2 phần: nhận thức & hành vi. NT là Chánh kiến/Chánh tư Duy. HV về thân là Chánh ngữ/Chánh nghiệp/Chánh mạng, và HV về tâm là Chánh tinh tấn/Chánh niệm/Chánh định.
– Chánh kiến là thấy/nghe/ngửi/nếm/xúc chạm/biết như thật. Từ ngay chỗ thấy biết “thân-thọ-tâm-pháp đang là” như thật (Chánh kiến), thì mình mới suy nghĩ/suy xét đúng & sáng suốt một cách tự nhiên (Chánh tư duy).
– Do tâm chánh niệm/tỉnh giác hay rỗng lặng trong sáng, nên nó phản ánh mọi sự vật đúng như thực, tức là ngay khi mình thấy biết đúng điều gì đó, thì mình liền suy nghĩ đúng về điều đó mà nó gần như tự phát, rất tự nhiên. Nếu mình có vẻ cố tìm tòi/suy nghĩ rồi tự đánh giá/kết luận này nọ thì coi chừng mình chủ quan & rơi vào tri kiến lập tri, tức vô minh bổn. Nếu mình rơi vào, thì phải thấy ra. Mình vẫn có quyền tìm tòi suy nghĩ nhưng phải dựa trên chánh kiến (thấy biết đúng) thì mới được.
– Mình chỉ thấy thôi cho đến khi thuần thục thì tự nhiên mình biết như thế nào đó thì được.
3) Nếu đọc hay học nhiều quá có gây trở ngại cho việc tu tập, hay là chỉ nên trọn vẹn tỉnh thức từng giây phút nơi mình.
– Khi thực sự trọn vẹn tỉnh thức từng giây phút được thì không còn cần thiết thêm vào cái gì nữa như kinh luận/sách vở/kiến thức bên ngoài. Tuy nhiên, nếu chưa thực sự trọn vẹn tỉnh thức từng khoảnh khắc được, vẫn còn nghi ngờ, thì cần học hỏi, chuyện này rất tự nhiên.
– Thầy đã đối chiếu so sánh các điều học hỏi nghiên cứu với những cái thực mà Thầy trải nghiệm & chiêm nghiệm. Thầy định nghĩa Tín/Tấn/Niệm/Định/Tuệ theo cái thấy thực. Có thể trải nghiệm/chiêm nghiệm đó chỉ là 1/1000 điều đức Phật nói, nhưng nó rất thực, vẫn đúng, không sai; còn nếu mình chỉ học trên sách vở, thì có thể sai hoàn toàn vì mình chưa có thực nghiệm điều đó thì mình vẫn cứ sai. Ví dụ, nếu hiểu tinh tấn/chánh niệm/tỉnh giác theo cách hữu vi/hữu ngã, rồi ngày đêm hành nhưng sai hoàn toàn, bỗng dưng có một lúc Thầy thấy ra điều đó, thì té ra TT/CN/TG diễn ra hoàn toàn tự nhiên, gần như không cố ý hành gì cả, mà tự nó thấy, có tính giản dị/tự nhiên/vô tâm.
– Pháp học & Pháp hành bổ túc nhau. Ta tưởng Pháp học là học thật nhiều, sau đó hình thành quan niệm cho mình, rồi hành theo quan niệm đó, thành ra hành theo quan niệm của mình chớ không phải hành theo kinh điển. Mà kinh điển chưa đúng 100% vì tam sao thất bổn, có nhiều chỗ người đời sau thêm vào, chỉ khi thực chứng mới thấy ra, còn không thì mình cứ tin 100%, nhưng thà tin vào “sự thật đang là” tốt hơn.
– Từ “áp dụng” chỉ được dùng trong tục đế để áp dụng 1 phương pháp/1 công thức, còn trong đạo thì không dùng từ áp dụng được. 37 Phẩm trợ đạo hay những nguyên lý cốt lõi mà đức Phật chỉ ra đều có sẵn nơi mình mà mình cần trở về trọn vẹn tỉnh thức để thường nhận ra và ứng dụng/sử dụng. Những cái sẵn có nơi mình thì nhiều hơn & vi diệu hơn những gì trong Vi Diệu Pháp. Tuỳ căn cơ mà đức Phật chỉ ra cho người ta giác ngộ thôi, chớ Ngài không hệ thống hoá các lý luận để làm gì. Cho là đức Phật thuyết VDP đi, thì Ngài giác ngộ rồi mới thuyết, hay là Ngài học VDP rồi mới giác ngộ. Đức Phật trải qua a tăng kỳ kiếp mới giác ngộ và nói ra đáp số. Bây giờ mình chỉ áp dụng đáp số thôi, mà không chịu giải từ đầu như đức Phật. Mình muốn theo đúng đức Phật dạy là mình phải giải từ đầu, đi/đứng/nằm/ngồi gì cũng phải quan sát thấy ra. Khi giác ngộ rồi, mình mới nói đức Phật nói đúng quá. Thầy chỉ nói cái gì thực chứng/thực thấy, còn các điều trong kinh mà Thầy không thấy ra thì không dám nói. Mình mượn lời đức Phật mà nói thì cũng chẳng khác đội lốt sư tử mà thực ra là dã can.
– Hãy đối diện với cái đang là mà trong đó có đầy đủ tất cả. Tu luyện để đạt cái gì là trật vì mình không thể đạt bất cứ cái gì trên đời này, cái mà gọi là Tu-đà-hoàn cho đến A-la-hán chỉ là loại bỏ dần những nhận thức/hành vi sai xấu. Mình tạo ra cái đúng tức là tạo ra cái sai khác vì đó là hữu vi hữu ngã do bản ngã tạo tác. Điều cần thiết nhất trong việc tu hành là hãy TT/CN/TG và soi sáng lại T-T-T-P đang là nơi mình thì thấy hết tất cả kho báu/giáo pháp mà đức Phật dạy, thậm chí còn nhiều hơn trong kinh điển vì trong kinh điển Ngài chỉ gợi ý/khai thị cho mình thấy thôi.
– Chính mình là tối tôn/tối thượng/tối thắng, trở về với chính mình là không còn luân hồi sinh tử nữa. Đó mới đúng là câu Bồ tát Tất-đạt-đa nói khi mới đản sinh. Đừng nương tựa vào bất kỳ ai, hãy nương tựa vào sự thuần tịnh của chính mình, đó là nơi nương nhờ hy hữu, không có nơi nương nhờ nào khác.

Nguồn: https://a1carpetcare.biz

Xem thêm bài viết khác: https://a1carpetcare.biz/giao-duc/

1 COMMENT

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here